độc chiếm
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Em thuộc về anh, từng sợi tóc nhỏ nhoi. Từng nụ cười nhẹ, từng cái nhìn hoang dại. Anh muốn giấu em vào nơi sâu thẳm nhất. Nơi không một gã đàn ông nào có thể chạm tới. Sự ích kỷ này chính là tình yêu của anh. Nó điên...
|
đứa trẻ không biết khóc
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nó sinh ra giữa mùa khan. Không sữa, không gạo, không manh chiếu lành. Nó không khóc, chỉ lặng thanh. Mắt như chiếc lá mong manh cuối mùa. Người ta bảo: trẻ vô thừa. Tôi ôm nó lại giữa trưa ướt đồng. Nó nhìn tôi chẳng cựa...
|
đừng hỏi tôi còn bao lâu
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Có người hỏi: Sống bao lâu? Tôi cười: Tôi sống theo màu mưa rơi. Theo hương gió lúa cuối trời. Theo câu hát mẹ một thời lặng thinh. Tôi không đếm tháng đếm năm. Tôi đếm những lúc biết cầm tay nhau. Tôi không gom cả mai...
|
dối trá đủ rồi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Dối trá đủ rồi. Những lời đường mật không che nổi vết gãy. Những ánh mắt lảng tránh. Như mây mờ che khuất ánh mặt trời. Đủ rồi. Những chiếc mặt nạ đổi thay theo ngày tháng. Những lời hứa mỏng manh như lá khô. Rơi rụng...
|
đi săn thú
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đi săn theo dấu cũ. Giữ nỏ như giữ tình. Thú khôn không dễ bắn. Người khôn không dễ lừa. Dõi chân qua mười dốc. Rình mồi qua ba ngày. Gió thuận che hơi. Lá rừng che người. Bắn một mũi phải trúng. Nói một lời...
|
đời như cái chổi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đời như cái chổi lâu ngày. Quét hoài cũng thấy bụi bay đầy nhà. Người ta vun vén cửa ra. Rồi ngồi cười nhạt với ta quét đời. Cái chổi biết nói sẽ cười. Chủ nhà cũng bẩn như người ta thôi. Cái gì sạch được một thời. Rồi lâu...
|
đối thoại với hư vô
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Khi hơi thở cuối cùng rời lồng ngực. Ta để lại gì cho thế giới sau lưng? Một danh xưng đã mòn mờ trên đá. Hay một nụ cười còn đọng ở người dưng? Cái chết không phải là một dấu chấm. Mà là dấu phẩy ngắt một dòng thơ. Để...
|
dòng sông và hòn đá
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Sông chảy
đá đứng
ai mạnh hơn?
sông mài đá
đá chặn sông
ngày nối ngày
không ai thắng ai
chỉ có hình dáng đổi thay
đá tròn hơn
sông sâu hơn
con người cũng thế
va chạm nhau mà lớn lên
|
đừng làm con nai ngơ ngác trước họng súng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngủ đi con, trên chiếc võng bằng vỏ cây trám. Bên tai con là tiếng gió thổi qua kẽ lá. Tiếng con chim péc nắc gọi bạn tìm xôi. Cha đi tìm cái mật ong trên vách đá cao. Mẹ đi tìm cái măng đắng dưới lũng sâu. Nhà mình nghèo...
|
di chúc của đất
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Khi tôi chết hãy chôn tôi dưới gốc cây gáo già. Nơi tôi từng ngồi khóc mỗi khi bị mẹ đánh đòn. Đừng xây lăng mộ bằng bê tông cốt thép. Hãy để giun dế được tự do bò qua tim tôi. Tôi muốn máu mình thấm vào từng kẽ đất. Nuôi...
|