Poem logo
Poem logo
Tác giả: Lâu Văn Mua
Tác phẩm: Tổng số có 74 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
nói với con
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Con ơi, núi cao vì không chê đá. Người lớn lên vì không sợ nghèo. Trâu chẳng sợ cày. Gà chẳng sợ gáy. Con đừng sợ gian nan. Sợ lòng mình bỏ cuộc. Núi cho con bóng mát. Đừng đốn rừng lấy củi. Suối cho con nước ngọt...

nương ngô trên mây
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Nhà tôi ở nơi mây bay vào tận bếp. Nương ngô nhà tôi trồng sát tận trời xanh. Mỗi hạt ngô là một giọt mồ hôi mặn chát. Thấm xuống lòng đá để nảy mầm sự sống. Sáng sớm ra nương, sương còn đậu trên vai. Ta vung cuốc bổ vào...

người ở lưng đồi, tình ở lưng tim
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Nhà em ở lưng đồi, tôi lưng nương. Chỉ cách nhau một con suối nhỏ. Nhưng tình thì không đến được. Vì em còn bận thương người khác. Tôi vẫn gặp em mỗi sáng. Chào nhau bằng mắt, không bằng lòng. Cứ tưởng gần là sẽ thành...

những quân cờ trên bàn thạch
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Tiếng đại bác át đi lời mẹ hát. Khói súng ngăn đường tia nắng ban mai. Trên cánh đồng giờ chỉ còn xác mạt. Của những chàng trai chưa kịp ngày dài. Ai đã vẽ những đường biên trên cát? Để máu người chia cắt những dòng...

nước suối không chen nhau mà trong
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Con suối chảy, chẳng cần giành chỗ. Cứ trôi êm mà trong đáy lòng. Người sống thật chẳng cần chen lấn. Vẫn thành người được trọng giữa bản xa. Mình hay rồi chẳng sợ người khá. Mình chắc chân chẳng ngó người hơn. Kẻ hay khoe...

nỗi cô đơn của sợi lanh
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Nỗi cô đơn của anh. Dài như sợi lanh mẹ ngồi se mỗi chiều. Từng vòng quay, từng nhịp kéo. Cứ nối dài, nối mãi. Chẳng biết đâu là điểm dừng. Mẹ gò lưng bên khung cửi. Những ngón tay khéo léo. Xoay trở từng sợi mong...

nhai khổ
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Ta nhai khổ. Như nhai những ngày dài cằn cỗi. Vị đắng ngấm dần vào lưỡi. Len lỏi đến tận tim. Là những sớm mai gió buốt. Bàn tay lạnh bám chặt nắm cơm nguội. Là bước chân trên con đường sỏi đá. Dài đến tận chân trời mà...

những hạt ngô nảy mầm từ đá
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Cha tôi gùi núi trên lưng suốt một đời. Mẹ tôi nhai sương để nuôi bầy con nhỏ. Đất ở đây hiếm như hơi thở. Phải nhét hạt ngô vào hốc đá mà cầu kinh. Cây ngô mọc lên, xanh đến rợn người. Như những ngón tay vươn ra từ huyệt...

những hoàng hôn không biết nói năng
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Đêm mọc lên từ kẽ móng tay cha. Phù sa bọc lại những lời thề dang dở. Con nước ròng bò qua ngực lở. Nghe tiếng cá quẫy đuôi trong thớ thịt người. Cánh đồng nứt nẻ nụ cười. Nơi những hạt lúa mọc lên từ nước mắt. Dưới đáy...

ngực tôi là vách đá
Tác giả:  Lâu Văn Mua

Tôi không có lụa là để trải dưới chân em. Chỉ có bộ ngực trần rám nắng và gió bụi. Em hãy tựa vào đó mà nghe tim tôi đập. Như tiếng chày giã gạo nhịp nhàng đêm trăng. Ngực tôi đã từng chống lại những cơn giông. Đã từng...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm