ngày mai không ở ngày mai
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngày mai chẳng ở ngày mai. Nó ngồi nhâm nhi trà say giữa chiều. Ta tìm, nó chẳng buồn theo. Cứ ngồi lặng lẽ như điều không đâu. Ta đem cả đống chiêm bao. Đổi lấy ngày mai mà sao vẫn hoài. Nó bảo: Chớ dại, người ơi. Ngày...
|
người khôn ít nói
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Người khôn chẳng nói mấy lời. Chỉ nhìn mà thấu góc đời dại khôn. Kẻ hay nói lớn ở hồn. Lại hay lạc giữa bụi cồn thị phi. Người khôn, khôn bởi từ bi. Nói câu chậm rãi, nghĩ đi, nghĩ về. Không vơ gió thổi làm lề. Không đem...
|
ngày sa tàn
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngày sa tàn, mặt trời lịm đi trong ánh đỏ. Bóng tối trải dài, nuốt chửng mọi giấc mơ. Những con đường cũ, phủ bụi thời gian. Người đi qua, chỉ còn lại dấu chân mờ. Gió chẳng còn hát bài ca của tự do. Chỉ là tiếng rít...
|
nấm cỏ mồ côi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nấm cỏ mọc lên từ đất ẩm. Giữa cánh đồng chẳng ai chăm nom. Không ai biết nó từ đâu tới. Cũng chẳng ai hỏi vì sao nó tồn tại. Nấm cỏ mồ côi. Lặng lẽ lớn lên trong cô độc. Hứng từng giọt sương. Đón từng cơn gió...
|
người ở lưng đồi, tình ở lưng tim
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nhà em ở lưng đồi, tôi lưng nương. Chỉ cách nhau một con suối nhỏ. Nhưng tình thì không đến được. Vì em còn bận thương người khác. Tôi vẫn gặp em mỗi sáng. Chào nhau bằng mắt, không bằng lòng. Cứ tưởng gần là sẽ thành...
|
ngôn ngữ của ánh sáng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Dù bóng tối có dày như tường đá. Ánh sáng vẫn tìm thấy một khe hở. Để đi vào và đánh thức cỏ hoa. Để xoa dịu những tâm hồn vụn vỡ. Ánh sáng không chỉ đến từ mặt trời. Mà đến từ đôi mắt biết bao dung. Từ bàn tay chìa ra...
|
nhai khổ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta nhai khổ. Như nhai những ngày dài cằn cỗi. Vị đắng ngấm dần vào lưỡi. Len lỏi đến tận tim. Là những sớm mai gió buốt. Bàn tay lạnh bám chặt nắm cơm nguội. Là bước chân trên con đường sỏi đá. Dài đến tận chân trời mà...
|
mùa khát
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nắng đổ vàng cháy lưng đồi. Mây ngừng trôi gió bồi hồi khô rơi. Suối cạn đá cũng tả tơi. Cỏ non cúi mặt kiệt hơi chờ nguồn. Mùa khát ôm lấy núi buồn. Chân trần bước chậm gió luồn nhói đau. Mắt người nhìn tận trời cao. Mong...
|
ngực đá
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tôi sinh ra từ hốc đá. Mẹ đặt tên tôi bằng tiếng hú của rừng. Cha dạy tôi cách nhìn mặt trời không chớp mắt. Để đôi mắt sáng hơn lửa bếp đêm đông. Tôi lớn lên trên lưng ngựa gầy. Ăn hạt ngô nướng vùi trong tro nóng. Uống...
|
ngực tôi là vách đá
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tôi không có lụa là để trải dưới chân em. Chỉ có bộ ngực trần rám nắng và gió bụi. Em hãy tựa vào đó mà nghe tim tôi đập. Như tiếng chày giã gạo nhịp nhàng đêm trăng. Ngực tôi đã từng chống lại những cơn giông. Đã từng...
|