kẻ trộm linh hồn
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Em đến vào một đêm không trăng không sao. Lẻn vào giấc ngủ của anh bằng bước chân của một con mèo hoang. Em không lấy đi vàng bạc hay những thứ quý giá trên bàn. Em thò tay vào ngực anh, móc lấy linh hồn anh đi mất. Sáng...
|
kẻ ăn mày
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Trước tòa lâu đài nhan sắc của em. Anh đứng đó như một kẻ ăn mài rách rưới. Không xin bạc vàng, không xin cơm bánh nuôi thân. Anh chỉ xin một cái liếc nhìn đầy khinh miệt từ mắt em. Sự tàn nhẫn của em cũng là một loại đặc...
|
huyền thoại xanh lòng đất mẹ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Thanh Hóa nắng lửa mưa dầu. Rau má xanh ngắt bắc cầu yêu thương. Tự ngàn xưa, dẫu phong sương. Gốc cây kẽ đá vẫn vương sắc nồng. Mã Giang cuộn sóng bên dòng. Đất nghèo nuôi chí anh hùng nghìn năm. Dẫu cho sỏi đá khô...
|
kẻ đào mộ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta tự đào mộ mình. Dưới gốc cây thông già. Nơi ngày xưa hai đứa. Thề hẹn chuyện đôi ta. Mộ sâu và lạnh lẽo, vừa vặn một thân người. Ta nằm xuống thử xem. Có còn nghe tiếng cười? Tiếng cười em ngày cũ. Vẫn vang vọng đâu...
|
kẻ hành khất
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta làm tên ăn xin. Đứng dưới cổng nhà em. Chỉ cầu xin một chút. Ánh mắt nhìn qua rèm. Một cái nhìn bố thí. Của kiêu kỳ tiểu thư. Cũng đủ làm gã rách. Hạnh phúc đến ngẩn ngơ. Ta nhặt từng chiếc lá. Gót giày em giẫm...
|
khôn ngoan chẳng lọ thật thà
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Khôn ngoan chớ kể thật thà. Kẻo ai biết tạng đem ra xẻ liền. Một câu thật thà như tiên. Mười câu dối trá dập nghiền lòng tin. Đời hay ghét kẻ ngay nhìn. Ưa người nịnh bợ dẻo mồm, khéo môi. Thật thà bị ghét như chơi. Gian...
|
hòn đất tưởng mình
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Một hôm ta nhặt hòn sình. Thấy trong đó có bóng hình ta xưa. Không chân, không mắt, không thừa. Chỉ là nắm đất giữa trưa lặng cười. Ta đem về gối lên người. Ngủ ngon như thể ngủ đời kiếp sau. Có người bảo đất ôm đau. Có...
|
khi ta không còn trẻ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Khi ta không còn trẻ thơ. Không còn nhảy cẫng giữa bờ ruộng xưa. Không còn khóc giữa cơn mưa. Cũng không còn sợ mẹ thưa cha già. Khi ta chẳng thể la cà. Mà bận tính toán, lo xa từng giờ. Ta bắt đầu hiểu giấc mơ. Không phải...
|
khói
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Khói vươn mình, nhẹ tan vào không trung. Mang hơi thở từ lòng sâu bếp lửa. Là mỏng manh, là hư vô, là nửa. Giữa hiện hình và tan biến xa xăm. Khói bay lên, như dải lụa bồng bềnh. Quấn vào gió, kể câu chuyện lặng thầm...
|
hồn đá
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Người ta bảo đá vô tri, vô giác. Nhưng đá ở quê tôi có trái tim. Đá biết buồn khi mùa màng thất bát. Biết vui khi lúa chín trĩu vàng nương. Mỗi hòn đá là một trang lịch sử. Viết bằng mồ hôi và máu của cha ông. Người nằm...
|