mưa hạ
Mưa Hạ
Chút mến chút thương rồi thành yêu dấu
Để bây giờ tay che giấu cơn mơ
Ánh mắt quên mà dạ chẳng hững hờ
Bất chợt đến giữa đêm nay gặp gỡ
Ngồi đợi khuya tơ lòng thêm nức nở
Đầy ắp buồn đọng mãi ở bờ mi
Đừng rơi nữa giọt đầy hãy cạn đi
Để quanh đây hơi sương dày giăng mắc
Gió kia ơi hãy cuốn trôi xa lắt
Bịn rịn nào níu khoảnh khắc tàn canh
Dĩ vãng thôi có phải không hỡi anh
Như nưa hạ đều đều đâu ai trách!
Thu Vàng