về với con đường 3
VỀ VỚI CON ĐƯỜNG 3
Cõi đời này, ôi, mười năm chẵn lẻ!
Ta đi qua dốc sương khói mịt mờ
Mười năm dài ta khát khao, bé nhỏ
Ôm ngực trẻ vào lòng đầy bơ vơ.
Về cuối đường nghe thời gian xao xác
Gió mây buồn kéo rợp cả đôi bờ
Nước mắt ấy khéo hờn ghen, trau chuốt
Rơi xuống dòng phai nhạt khúc hoang sơ.
Kia đóa hoa, kìa ong bướm ngày xưa?
Đâu ve vãn, đâu những lời tình tứ?
Tiếng nói cười sao bỗng thành bóng ngập
Chiều hoang mang nghiêng ngả chiếc lá vàng!
Ta thẫn thờ bước qua vầng trăng khuyết
Giẫm lên trăng từ độ ấy chia xa
Bốn mùa mưa nắng bạc đầu sương tuyết
Thương dấu hài lầm lỡ một bài thơ!
Ngày tháng hỡi! Vòng tay sao rời rạc?
Người vội đi muôn dặm cuối phương trời
Trời xám xịt! Mắt sầu ngơ ngác khóc
Chiều nay buồn, ai bẻ nhánh sầu rơi.
Ngày 4/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|