Poem logo
Poem logo
Tác giả: Cung Fa
Tác phẩm: Tổng số có 186 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
dáng đen
Tác giả:  Cung Fa

(xin phép nhại vui bài Giáng Ngọc của NS Ngô Thuỵ Miên). Về MJ, con Mèo Đen hiền lành. Bàn chân 4 ngón Đen vẫn kiêu sa. Vẫn mớ lông tuyền và mắt tròn láy…. Bốn chân của Đen trắng phau. Thòi ra từ bộ suit này, duyên tốt...

đấu bò
Tác giả:  Cung Fa

Lũ mọi khoái thẩm du tư tưởng, ba Gã + Bảy Mũi Nhọn “giáp lá cà” với Một Con. “Đó là sự kiểm soát, cái đẹp và lòng can đởm”. Loại man rợ, yếu hèn, láo lếu thì đúng hơn. Thích chứng tỏ thì vào rừng bặc co Một : Một, hay...

di cư
Tác giả:  Cung Fa

Chín hôm nữa nhà dời về mặt đất. Chưa rõ đầu có được bớt lửng lơ, cái thân hen mong sẽ đỡ bơ phờ, chớ mà giờ ngực nghe sao nhọc thở. Trong ba ngày phải gom hết sách vở, đóng thùng carton, dời trước mớ linh tinh:. Áo...

đón nhận
Tác giả:  Cung Fa

Tim gióng thình thịch. Như là sắp toi, phút sau bất chợt. Nó lặng nghỉ ngơi. Hơi thở dần nông. Đầu óc trống không, tim kéo liên hồi. Như xe cấp cứu. Trong vòng mươi phút. Té lả trên sàn, trí óc mê man. Tay chân lạnh...

đời mới
Tác giả:  Cung Fa

Buổi sớm lặng yên điều độ. Chim hót sau hai gian phòng. Giấc trưa gió mát, nắng trong. Chiều về cười vui tiếng trẻ. (Từ những cuộc đời xung quanh). Đêm, mưa rọi hiên ban công. Mưa rớt không một âm thanh. Bao quanh là vùng...

đi qua bão tiền định
Tác giả:  Cung Fa

Nó là nghiệp quả xa xăm. Như cái bẫy rộng, ta đâm mặt vào. Bẫy sâu rộng, vách lại cao. Ta giãy giụa biết phương nào thoát ra. Chưa kể phép tài tình biến hoá. Cốt tàng hình đâu rõ để soi. Nghiệp quấy ta tới tàn đời. Rồi...

dị nữ
Tác giả:  Cung Fa

Đôi mắt rong rêu đáy nước. Có đàn nòng nọc vẫy vùng. Phát ra tiếng kêu nhái, ếch. Động trời, điếc óc, náo cung. Đôi môi hoa hồng héo rữa. Nát hình thù, khô nhung lụa. Cánh xập xệ, lã chã rơi. Nhưng lời gai chẳng im...

đêm về mèo thích đi chơi
Tác giả:  Cung Fa

Đêm về mèo thích đi chơi. Nằm sân thám thính đất trời có ai. Không thấy bóng dáng người ngoài. Bèn lẻn ra khỏi, sắm vai anh hùng. Rủ rê đàn lũ, ung dung. Ngửi hoa, nếm cỏ, bới tung đất vườn. Say mê cả lũ nằm ườn. Ra điều...

dính thơ
Tác giả:  Cung Fa

Ráng xong bài nữa là thôi, đi phơi quần áo, và rồi nghỉ ngơi. Quyến luyến hết nửa ngày trời, thừ lừ ngồi đó viết bôi câu từ. Mắt khô, não cạn, lưng gù, (Nhưng thơ dính quá, chần chừ đứng lên). Thẩn thơ đổi chẳng ra...

đẹp
Tác giả:  Cung Fa

Tiểu cảnh sơ nhiên đẹp kinh thần Cây thanh xà tím vẫy bạn quen Hoa mỏng, cành mềm vươn chào đón Lưng rướn cong nâng bướm phượng đen.

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm