koala 🐨
Tác giả:
Cung Fa
Một tấm thân lêu khêu. Một đôi tay bé nhỏ. Một cái đầu thật to. Nước da khô nâu đỏ. Giọng chồng nhẹ mà sâu. Hàm râu bò lên má. Đôi mắt cười tít cả. Cái miệng nhỏ duyên duyên. Chiếc mũi cao ngông nghênh. Từ hai hàng mày...
|
hợp nhất bởi tình yêu
Tác giả:
Cung Fa
Đồi lá và nhà phố và xe tàu
Cơn mưa cháo hoa gộp thành một khối
Như chúng ta
Nối nhau với những ý nghĩ
Và hợp nhất bởi tình yêu
Tuy phân mà hoà
Tuy biến đổi mà ở đó
Khó thể tách rời.
|
ích kỷ
Tác giả:
Cung Fa
Tôi vẫn muốn có em. Dẫu nhỏ nhen, tội lỗi. Là bởi vì yêu rồi. Chỉ muốn được bước tới. Chỉ ước được ngóng đợi. Được hỏi han mỗi ngày. Được trả lời tin ngay. Được nắm tay khắp chốn. Vì thế lòng mãi buồn. Giận hờn và tức...
|
kể từ khi nào? (halloween 🦇)
Tác giả:
Cung Fa
Tôi thích canh khổ qua, tôi mê trà đắng nghét, tôi ưa muối mặn chát, tôi thèm vị chua lẹt. Tôi ưa cá, ưa gà, tôi ghét bò, ghê lợn. Tôi thích ăn trái cây, thỉnh thoảng cũng ăn chay…. Mà rồi tôi đã khác, tôi rất mê...
|
khói xám
Tác giả:
Cung Fa
Một vài điều gì đó tựa hồ khói xám. Lẩn quất trong trí nhớ tôi. Không gương mặt rõ ràng. Không dáng hình cố định. Nhưng con mắt nó dõi về tôi. Nửa hả hê, nửa ai oán…. Tôi không đủ sức khoẻ và thời gian. Cả lòng hiếu kỳ đi...
|
hong đùi trời đông
Tác giả:
Cung Fa
Ả nhíu cao tà váy. Mắt híp liếc lẳng lơ. Vẻ tí tửng say mơ. Môi lập lòe ánh lửa. Trên băng ghế trường kỷ. Tuyết mỗi lúc thêm đầy. Thịt non ửng dưới váy. Khăn, mũ đỏ rực vây. Quanh lò đốt rác cũ. Nâu hơn lá tàn...
|
hung thần tình yêu
Tác giả:
Cung Fa
Ngày kia giết tim mi. Với mũi tình độc dược. Mi té sụp khi bước. Cố chết đứng, không xong. Yêu lệnh: cấm đề phòng. Phần thưởng: một kẻ hãm. Từ trời, khốn nạn giáng. Cho mi hết than van! Mồ buồn, cỏ chưa xanh. Hung thần...
|
hồn tôi là một nhánh sông mekong
Tác giả:
Cung Fa
Chân ngủ đông mà tiếng lòng mấp máy. Thốt không ra, thành sóng gợn dòng trong. Trôi mải mê, chìm nổi và xoáy vòng, hồn ngửa mặt, hớp trời cao đẫy gió. Thấy lá hoa trên nhánh đời diễm lệ. Náo nhiệt cười thay áo tết. Mùa...
|
hương đất sau mưa
Tác giả:
Cung Fa
Trút xuống ngọc bích, lụa là. Sực lên hương ngái, nức òa mũi trâu. Mưa tươi, nắng mới, rễ nâu. Quyện hạt đất nối trước sau kiếp người. Rộng xa chộn rộn buồn vui. Cuối đường bất chợt, một mùi đất thơm. Dị bản:. Trút...
|
hồn về trời
Tác giả:
Cung Fa
Nốc ba ly rồi vẫn lạt môi. Chán chường bâng quơ lại tới hồi. Rũ bỏ hết ư? Đâu cần thiết. Nhưng chễm chệ đó có gì vui? Sanh thời rối rắm như cơm bữa. Luồn qua lách lại mệt cũng thôi. Giương tay mười ngón gom cao hứng. Lạy...
|