sợi dây thừng
Ta thắt sợi dây thừng
Lên cành cây vách đá
Để kết thúc cuộc đời
Đầy đớn đau nghiệt ngã
Vì em đã từ chối
Tình yêu của đời ta
Thì sống trên đời này
Chỉ là nỗi xót xa
Tròng cổ vào vòng dây
Ta nhìn về phía nhà
Nơi có người con gái
Ta yêu hơn ngọc ngà
Một nụ cười lần cuối
Ta buông chân thả mình
Cơ thể treo lơ lửng
Giữa khoảng không lặng thinh
Dây siết chặt cuống họng
Cướp đi chút hơi tàn
Nhưng tim ta lại thấy
Một cảm giác bình an
Chẳng còn phải nhớ nhung
Chẳng còn phải khóc thầm
Mối tình si vĩnh viễn
Khép lại dưới ngàn năm
Gió thổi thân xác lắc
Như chiếc chuông nhà thờ
Ngân lên khúc nhạc buồn
Cho một kẻ lầm mơ