áng thơ xưa
Áng Thơ Xưa
—--------------
Mình vốn đã hai cuộc đời lận đận
Ước làm chi cho thêm nặng đa đoan
Mơ làm chi cho nước mắt thêm loang
Vào giấc ngủ trở trăn sầu ray rứt
Đêm có về em lại kề giấy mực
Viết cho đầy trang vỡ mục tình ta
Xếp trong tay thuở cay đắng ngọc ngà
Vùi trong tuổi một hình hài nhiều tội
Em cố viết thêm nghìn ngàn trang mới
Để khởi đầu để cột mối tình duyên
Cất vào đây để mãi vẫn còn nguyên
Màu trầy trụa của vàng thu ép nép
Em nhớ thương trong trần gian chật hẹp
Tỷ như là ngồi ghi chép thơ anh
Em tự nhiên để con chữ vây quanh
Rồi quên mất trong đêm qua bình lặng
Thu Vàng