đứa trẻ không biết khóc
Nó sinh ra giữa mùa khan
Không sữa, không gạo, không manh chiếu lành
Nó không khóc, chỉ lặng thanh
Mắt như chiếc lá mong manh cuối mùa
Người ta bảo: trẻ vô thừa
Tôi ôm nó lại giữa trưa ướt đồng
Nó nhìn tôi chẳng cựa lòng
Chỉ run theo gió, theo vòng tay cha
Tôi xin trời chút hạt cà
Dành cho nó đỡ qua ba tháng ngày
Tôi không biết nó tên ai
Chỉ thương đứa trẻ chẳng hai lần cười