tín ngưỡng bản mông
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Bản Mông có thần suối. Bản Mông có thần rừng. Kính thần như kính già. Giữ vía như giữ lòng. Cúng đầu năm lúa tốt. Cúng cuối năm heo đầy. Thắp hương trên bàn đá. Gửi lời qua làn khói. Người ăn không quên ơn đất...
|
thói đời như cỏ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Thói đời như cỏ mọc hoang. Đạp lên thì ngứa, lách ngang thì buồn. Trăm năm nhân thế vẫn luôn. Người hơn thì ghét, người thương hóa thù. Sống mà giữ hết nhân từ. Sẽ thành cái đích cho dư luận dòm. Ngậm cười mà chịu thiệt...
|
sau cùng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Sau cùng ta cũng là tro. Bay lên một chỗ không lo không buồn. Sau cùng chẳng có gì hơn. Ngoài tấm thân mỏng như hồn chiêm bao. Sau cùng người đến thăm nhau. Cũng là nhang khói vài câu thở dài. Sau cùng chẳng biết ngày...
|
tay chai mới biết quý cơm
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tay không làm, đừng mong cơm nóng. Chân không đi, đừng mơ áo lành. Cày sâu cuốc bẫm sinh cơm gạo. Ngồi mát ăn bát vàng rồi cũng tan. Giọt mồ hôi nặng hơn tiền bạc. Bởi đổi bằng lưng gánh gió sương. Ai ngủ sớm khi gà...
|
tiếng quê
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đất quê nghèo, gieo gì cũng nhớ. Cỏ mọc lên cũng rưng rức mùi nhà. Mỗi bước chân là một lời gọi. Mỗi lối về là một khúc dân ca. Núi lặng lẽ kể chuyện ngàn năm. Sông lượn khúc chở đầy thương mến. Chim đi mãi vẫn quay về...
|
rễ ngô sâu
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngô trổ bông rồi chết. Nhưng vẫn để lại bắp. Người cực nhọc rồi lụi. Nhưng để lại tiếng thơm cho bản. Người trên phố không thấy. Rễ ngô bò sâu như ruột đất. Không thấy tay người Mông. Cào đá từng nhúm để giữ hạt mầm. Cây...
|
sinh lý của cơn đau
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Cơn đau đến, không kêu gọi trước. Lặng lẽ như gió, thổi qua trái tim. Một vết thương, không cần vết cắt. Chỉ cần sự vắng mặt, là nỗi đau đã lên tiếng. Từng tế bào như thét lên trong đêm. Chúng đau đớn, nhưng chẳng thể...
|
rượu và mây
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Rót vào bát cho ta đầy nỗi nhớ. Rượu ngô nồng cháy cổ họng người đi. Ta uống cạn cả mây trời bản vắng. Uống cả lời thề dưới gốc cây lê. Người con gái có đôi mắt là hồ nước. Ta soi vào thấy cả một mùa xuân. Em thêu áo bằng...
|
tình yêu của người rừng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tình yêu của tôi không có hoa hồng, quà tặng. Chỉ có nhành hoa dại hái vội dọc đường đi. Chỉ có bát nước suối trong veo mời em uống. Và một tấm lòng chân thật như đá cuội lòng sông. Tôi không biết nói những lời có cánh...
|
sống giữa nhân gian
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Một kiếp người qua tựa áng mây. Cười vui mấy độ, lệ bao ngày. Bạc vàng đến thoáng như làn khói. Lợi lộc đi qua nhẹ cánh bay. Chẳng giữ oán thù trong dạ mãi. Chỉ mong chân thật gửi theo tay. Sáng nhìn mây trắng trôi không...
|