nghiệp duyên
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Gặp gỡ tương phùng giữa cõi gian. Duyên xưa nợ cũ kết tơ đan. Người đi nửa dặm tình chưa dứt. Kẻ ở trăm năm dạ đã tan. Oán hận chi cho lòng trĩu nặng. Buông rời để bước nhẹ thênh thang. Trần ai một chuyến làm lữ...
|
ngoảnh lại đời người
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Thoáng chốc trần gian trọn một đời
Buồn vui sướng khổ tựa trò chơi.
Khi nằm nhắm mắt xuôi tay phẳng
Chẳng mang theo được nửa hạt rơi
27.05.2026
|
ngực núi giấu mặt trời
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngực núi giấu mặt trời. Mặt trời giấu ánh sáng. Ánh sáng giấu trong mắt mẹ. Mắt mẹ giấu giọt mồ hôi. Giọt mồ hôi giấu hạt lúa. Hạt lúa giấu mùa. Mùa giấu trong cơn mưa. Cơn mưa giấu trong mây. Mây giấu bóng trăng. Bóng trăng...
|
ngục tối
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Họ giam ta vào nơi. Sâu nhất của thành trì. Nơi không có ánh sáng. Không một chút từ bi. Xích sắt khóa chân tay. Đóng chặt vào vách tường. Nhưng họ không khóa được. Một cõi lòng yêu đương. Trong bóng tối dày đặc. Ta thấy...
|
người em đẹp
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Người em đẹp như nụ hoa tầm xuân. Tôi chăm chỉ tưới lấy nước từng ngày. Để thời gian rồi tôi qua hái lấy. Những cánh hoa đang ẩn nấp nụ tình. Nhưng ai ngờ ngày hoa chịu hé cánh. Bướm ong đâu bay đến đoạt hái lấy. Không cho...
|
ngày mai không ở ngày mai
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngày mai chẳng ở ngày mai. Nó ngồi nhâm nhi trà say giữa chiều. Ta tìm, nó chẳng buồn theo. Cứ ngồi lặng lẽ như điều không đâu. Ta đem cả đống chiêm bao. Đổi lấy ngày mai mà sao vẫn hoài. Nó bảo: Chớ dại, người ơi. Ngày...
|
ngày sa tàn
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngày sa tàn, mặt trời lịm đi trong ánh đỏ. Bóng tối trải dài, nuốt chửng mọi giấc mơ. Những con đường cũ, phủ bụi thời gian. Người đi qua, chỉ còn lại dấu chân mờ. Gió chẳng còn hát bài ca của tự do. Chỉ là tiếng rít...
|
ngôn ngữ của ánh sáng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Dù bóng tối có dày như tường đá. Ánh sáng vẫn tìm thấy một khe hở. Để đi vào và đánh thức cỏ hoa. Để xoa dịu những tâm hồn vụn vỡ. Ánh sáng không chỉ đến từ mặt trời. Mà đến từ đôi mắt biết bao dung. Từ bàn tay chìa ra...
|
ngực đá
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tôi sinh ra từ hốc đá. Mẹ đặt tên tôi bằng tiếng hú của rừng. Cha dạy tôi cách nhìn mặt trời không chớp mắt. Để đôi mắt sáng hơn lửa bếp đêm đông. Tôi lớn lên trên lưng ngựa gầy. Ăn hạt ngô nướng vùi trong tro nóng. Uống...
|
ngực tôi là vách đá
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tôi không có lụa là để trải dưới chân em. Chỉ có bộ ngực trần rám nắng và gió bụi. Em hãy tựa vào đó mà nghe tim tôi đập. Như tiếng chày giã gạo nhịp nhàng đêm trăng. Ngực tôi đã từng chống lại những cơn giông. Đã từng...
|