trở mình trên cõi đã say
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta nằm trở mình, đất say. Nên trời nghiêng ngửa đổ mây xuống đầu. Nghiêng qua nghiêng lại đã lâu. Vẫn chưa dứt mộng nhiệm mầu ta mang. Chân kia vướng phải trần gian. Tay kia níu một đoạn vàng phù sinh. Ta nằm co lại một...
|
tủi nghèo
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tủi nghèo không khóc ào ào. Mà rưng rưng giữa khi nào đông sang. Tủi nghèo ngồi nép góc làng. Nghe xuân cười rộn ràng trên chợ đông. Tủi nghèo mặc áo mỏng không. Đội mưa mà bước chênh chông nỗi người. Tủi nghèo không biết...
|
túi mộng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta gặp một kẻ rong chơi. Tay ôm túi mộng rụng rời nhân gian. Hỏi ra: mộng ấy chứa tràn. Hắn cười: toàn thứ dở dang chưa thành. Có cây bút gãy ngang cành. Có con thuyền đứt dây vành giữa sông. Có câu thơ dở bụng lòng. Và...
|
trả hết cho đời
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Trả lại cho đời một kiếp thân. Không mang điều tiếc giữa phù vân. Lòng xưa như nước qua khe đá. Ý cũ như mây lạc giữa ngần. Lợi lộc mười năm còn chi giữ. Thù oán nghìn thu chẳng thể cân. Ta đến như làn hương thoảng...
|
váy em có người khác cầm giặt
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngày xưa tôi hay giặt váy em. Nhẹ tay như sợ rách cả lòng. Giờ thấy ai khác phơi váy lên dây. Tôi quay mặt gió quật vào tim. Váy vẫn hoa, vẫn màu em chọn. Nhưng tay giặt không còn là tay tôi. Người ấy có biết vạt váy bên...
|
trăng không tròn mãi
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Trăng rằm có lúc méo. Tình người có lúc cạn. Không ai giữ được lửa suốt đời. Nếu chỉ biết thổi bằng miệng. Người từng thương nhau. Cũng có thể giết nhau bằng lặng thinh. Người từng cứu nhau khỏi suối. Cũng có thể xô nhau...
|
tình yêu đơm trong chum rượu ngô
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ngày em ủ rượu ngô. Mùi thơm lan sang nhà tôi. Làm cả trái tim cũng muốn lên men. Em mang rượu đến. Khuôn mặt đỏ như trang phục lễ hội. Tôi uống một ngụm. Mà say đến tận đáy những chiều chưa gặp. Tình yêu chúng ta. Không...
|
trở về bản làng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Sau những chuyến đi dài qua bao vùng đất lạ. Đôi chân tôi lại thèm cảm giác chạm vào đá quê hương. Thèm được nghe tiếng gà gáy sang canh đầu bản. Và mùi khói bếp nồng nàn quyện lấy bước chân. Bản làng tôi nằm nép mình bên...
|
tự sự kẻ sĩ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Một kiếp tang bồng mộng chẳng phai. Đường đời ngẩng mặt giữa trần ai. Dao gươm gác lại chờ cơ hội. Bút mực phơi gan viết nét dài. Vạn lý phong sương lòng vẫn sáng. Trăm năm thế sự dạ chưa phai. Chim hồng cuối bãi còn tung...
|
uống rượu với trăng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Một chén say nồng rót gió bay. Ngẩng đầu mời nguyệt chẳng ai hay. Bóng rọi bên song ngàn ánh lạnh. Hồn bay lên bến mộng đêm dài. Bạn cũ đâu rồi, trăng vẫn sáng. Tình xưa phai nhạt, rượu chưa phai. Ta cùng trăng uống, lòng...
|