người quê
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Người đồng mình. Đi qua mùa mưa, đội nắng cháy da. Bước chân quen lối mòn trên đá. Lưng đèo, vai gùi cả trời mây. Người đồng mình. Ăn cơm rừng uống nước suối. Chân đất băng qua những con dốc dài. Những nếp nhà nhỏ giữa...
|
người khôn ít nói
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Người khôn chẳng nói mấy lời. Chỉ nhìn mà thấu góc đời dại khôn. Kẻ hay nói lớn ở hồn. Lại hay lạc giữa bụi cồn thị phi. Người khôn, khôn bởi từ bi. Nói câu chậm rãi, nghĩ đi, nghĩ về. Không vơ gió thổi làm lề. Không đem...
|
nhặt chiếc lá khô
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Lá úa rơi nghiêng cạnh gốc già. Ta nhặt, nâng lên, ngắm rất xa. Một thuở xanh rờn trên cành thắm. Giờ nằm im lặng giữa chiều tà. Hình sắc có rồi đều sẽ mất. Chỉ còn nhân hậu giữa bao la. Ai yêu điều nhỏ, yêu toàn...
|
nói với con
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Con ơi, núi cao vì không chê đá. Người lớn lên vì không sợ nghèo. Trâu chẳng sợ cày. Gà chẳng sợ gáy. Con đừng sợ gian nan. Sợ lòng mình bỏ cuộc. Núi cho con bóng mát. Đừng đốn rừng lấy củi. Suối cho con nước ngọt...
|
người ở lưng đồi, tình ở lưng tim
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nhà em ở lưng đồi, tôi lưng nương. Chỉ cách nhau một con suối nhỏ. Nhưng tình thì không đến được. Vì em còn bận thương người khác. Tôi vẫn gặp em mỗi sáng. Chào nhau bằng mắt, không bằng lòng. Cứ tưởng gần là sẽ thành...
|
những quân cờ trên bàn thạch
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Tiếng đại bác át đi lời mẹ hát. Khói súng ngăn đường tia nắng ban mai. Trên cánh đồng giờ chỉ còn xác mạt. Của những chàng trai chưa kịp ngày dài. Ai đã vẽ những đường biên trên cát? Để máu người chia cắt những dòng...
|
nỗi cô đơn dài như sợi lanh của mẹ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Nỗi cô đơn của anh. Dài như sợi lanh mẹ ngồi se mỗi chiều. Từng vòng quay, từng nhịp kéo. Cứ nối dài, nối mãi. Chẳng biết đâu là điểm dừng. Mẹ gò lưng bên khung cửi. Những ngón tay khéo léo. Xoay trở từng sợi mong...
|
nhai khổ
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Ta nhai khổ. Như nhai những ngày dài cằn cỗi. Vị đắng ngấm dần vào lưỡi. Len lỏi đến tận tim. Là những sớm mai gió buốt. Bàn tay lạnh bám chặt nắm cơm nguội. Là bước chân trên con đường sỏi đá. Dài đến tận chân trời mà...
|
những hạt ngô nảy mầm từ đá
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Cha tôi gùi núi trên lưng suốt một đời. Mẹ tôi nhai sương để nuôi bầy con nhỏ. Đất ở đây hiếm như hơi thở. Phải nhét hạt ngô vào hốc đá mà cầu kinh. Cây ngô mọc lên, xanh đến rợn người. Như những ngón tay vươn ra từ huyệt...
|
những hoàng hôn không biết nói năng
Tác giả:
Lâu Văn Mua
Đêm mọc lên từ kẽ móng tay cha. Phù sa bọc lại những lời thề dang dở. Con nước ròng bò qua ngực lở. Nghe tiếng cá quẫy đuôi trong thớ thịt người. Cánh đồng nứt nẻ nụ cười. Nơi những hạt lúa mọc lên từ nước mắt. Dưới đáy...
|